Trích dẫn




Only a person who risks is truly free.


Ảnh

Ảnh
Hiển thị các bài đăng có nhãn chuyện bên lề mề. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn chuyện bên lề mề. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 6 tháng 2, 2015

Tự lập hay ích kỉ?

Thấy người ta hay viết thế này :D
Đầu tiên mình tự nhận là mình không tự lập về mặt kinh tế, còn về mặt tình cảm thì mình tự lập ( FA :< )
Mình hiện giờ thấy nhiều bạn tự xưng gắn mác tự lập, không cần tiền bố mẹ, bla bla... nhưng mà cơ bản không phải bạn tự lập là ổn vì thực chất bạn phải trả hết nợ của bố mẹ trước khi bạn có quyền độc lập, nên nói chung khi bạn chưa giúp được gì cho gia đình thì bạn vẫn có một khoản nợ trên lưng và đừng hòng nghĩ đến việc độc lập hay tự do hay là có của cải, củ cải hay củ dền gì cả. Thật ra thì mình trả trách gì được các bạn tự lập hay muốn tự lập cả vì mình có cái gì hơn người ta đâu mà trách với trả móc, mình cũng muốn tự lập. Với cả tự lập nghe nói cũng tốt. Mình chỉ muốn nói đến sự ích kỉ được một số bạn phủ lên bằng tấm màn tự lập.
Để mình nói về tự lập và ích kỉ:
Khi nói đến tự lập, nó là một cái gì đó mang tính cá nhân, nghe hơi gợn gợn phía dưới quần, đùa thôi. Tự lập là tự làm gì nhỉ? Tự nấu cơm, kiếm tiền,... nghe giống mấy việc ba mẹ các bạn làm không? còn một việc là họ còn nuôi bạn, cũng tốn kha khá đấy. Ý mình nói ở đây là tự lập nhưng không những chăm lo cho bản thân mà còn mọi người xung quanh nữa, đó chính là cái khó nhất trên đời này "quan tâm và chăm sóc cho người khác". Bạn xem phim "Into the wild" chưa, thằng main đã đi ra ngoài tự lập đấy, nhưng tự lập để làm gì? để khám phá thế giới, xa rời sự gò bó của đồng tiền. Nó có ích kỉ không, xem phim đi rồi cho nhận xét ~~.
Và nhiều bạn lại lấy lý do tự lập mà trở thành ích kỉ một cách vớ vẫn... mình có gặp thằng cu kia, mở mồm thì luôn nói là sẽ tự lập nhưng hành động lại thể hiện một cách ăn bám rất tốt. Hay nhiều bạn mình gặp lần đầu đều nói "mình không muốn tiền bố mẹ nên mình làm này làm kia, học thì ra ngoài có dùng được đâu, giờ đi làm lại kiếm được tiền ngay", sau một hồi kể lể thì dẫn đến "mình cần mua món này món kia, nên đi làm vừa tự lập lại mua được đồ mình thích", thôi thôi dừng ngay. Chỉ là bào chữa cho cái lợi bản thân thôi, bạn đi làm nhưng lương bạn có đủ bạn trả cho tiền phòng không? tiền ăn uống không? hay bạn biến nó trở thành quỹ đen của bạn. Những người mình gặp đều có một kinh tế bình thường không nghèo khó. Mình không nói về sự tiết kiệm hay mua đồ cho bản thân, vì đó là niềm yêu thích của con người, mua đồ phục vụ cho con người. Nhưng nguồn tiền đó ở đâu, chỉ tính nguồn lợi mà quên đi chi phí vật chất đã bỏ ra.
Các bạn nghĩ tự lập là cái đích cuối cùng của bản thân "tôi có thể tự cung tự cấp cho bản thân, tôi đã tự lập". Vậy bạn ra hành tinh khác để ở đi, vì bạn đang sống trong xã hội và bạn phải phục vụ xã hội. Xã hội cũng là một cá thể thôi.
Nếu các bạn có một nguồn hỗ trợ từ gia đình dù ít nhưng ổn định thì nên lấy nó làm điểm tựa để phát triển bản thân. Nếu bạn muốn tự lập hãy tập tính toán đi :< chỉ là bài toán đơn giản giữa thu và chi, lời và lỗ, cân bằng lợi ích.
Mình thì đã quyết định rồi, ăn bám hay tự lập đều được cả, vì tự lập không phải cái đích mà mình hướng tới và tất nhiên ăn bám lại càng không muốn hướng tới ~~. Cái đích mình hướng tới chính là "giúp đỡ người khác". Thì ai trên đời mà không ham giàu. Có nhiều loại giàu: giàu hạnh phúc, giàu tiền bạc, "giàu nợ" (mấy con bạc ấy mà),... giúp đỡ người khác rồi sẽ có người giúp đỡ mình thôi, suy nghĩ tin người như thế giờ bị coi là xoàng xỉnh :D mà thôi thế được rồi

Thứ Bảy, 17 tháng 1, 2015

Khi Say

Hôm nay nhậu với mấy bạn  nhà  khách. Say...
Không ngờ mình có thể say như thế. Đánh chữ còn không vững.
Khi say, mắt con người trở nên lag hơn thường lệ. Kiểu như chơi game mà không card màn hình ấy, vẫn thấy hình nhưng cứ bị lag, hình ảnh trở nên ảo đến kì lạ. Mình viết bài này khi đang say và cố gắng tỉnh táo nhất có thể. Bây giờ là 1h30, mình type trên laptop mà cứ type sai mãi. Mình sẽ viết một câu mình type sai:
Thằng bạn krrf brrn minhg vued noid nhsmt lirn tujv:
dịch ra là:"thằn bạn mình cứ nói nhảm liên tục".
đúng là rượu bia có thể biến mình thành một kẻ bất cần, ngông cuồng. NHƯNG
nó có thể biến mình thành bất kì ai, khiến chúng ta không còn sợ điều gì nữa. Ngay lúc này đây mình muốn nhắn với người mình yêu từ lâu rằng mình yêu cô ấy nhiều lắm. Nhưng vẫn còn một chút lý trí, một chút sợ hãi ở lại trong mình nên mình không nhắn được, thật chán. Thế mà thằng bạn cùng phòng mình lại có bồ vì say đấy.
Có lẽ mình say rồi nên mình sẽ diễn tả nó thông qua giác quan của mình. Trước hết là cổ họng mình, nó cứ có một cảm giác tăng tăng thiếu thốn ở cổ họng, bạn biết đấy, uống rượu nhiều thì rượu sẽ bốc hơi, ào lên cổ họng. Đầu óc mình thì quay cuồng thật ra là nó như bị lag ý. cứ lag lag thế nào ý, bạn thử say và lắc đầu xem, mọi thứ dường như trôi chậm hơn, hình ảnh bạn thấy được như bị nhòe đi, ảo thật, cứ như bạn thức khoảng 24 tiếng ấy. Cơ thể bạn sẽ nóng lên, bạn sẽ thấy không cần quạt hay máy lạnh gì cả. Mình đang cố type lúc mình nhận thức được mình đang say. Nhưng chính những lúc say như thế này mình lại chẳng cảm thấy sợ gì cả, thật kì là, không sợ một điều gì cả, điều mình muốn làm tiếp theo đây chinh là học toán rời rạc và cầu nguyện. thật kì lạ. nếu bạn đã say thì bạn sẽ hiểu được ý mình nói. sự nhiễm độc của cơ thể cộng với một cơ thể mỗi mệt tạo nên sự mệt mỏi tuyệt vời, bạn có thể ngủ bất cứ lúc nào. Say,cơ thể sẽ muốn làm những điều tưởng như không thể. Mĩnh sẽ học toán rời rạc ngay lúc nay. Haizz.
cơ thể không như ý mình muốn, đó là tất cả mình muốn diễn tả. thật quá quắt.
cơ thể yếu đi nhưng sự dũng cảm tăng lên đến tột bậc. Bạn cảm thấy hài lòng với tất cả và muốn làm nhiều hơn nữa. bảo sao nhiều người muốn say, khi họ say họ dũng cảm, chẳng phải chúng ta muốn thế sao.

Thứ Năm, 11 tháng 12, 2014

Mới mở cái blog :D :D

blog là một công cụ khá hay, dùng lưu trữ hoặc đúc kết nhiều thứ trong cuộc sống :D khá thú vị
từ cái thời yahoo còn làm dịch vụ blog thì các bạn trẻ đua nhau "làm" blog. Mình nói là làm vì các bạn trẻ hứng thế về việc thêm skin, theme, script vào chính trang blog của mình, nội dung thì chỉ có hình, hình, ảnh và hình. Nghe khá quen quen ngoại trừ cái skin đúng không, đó chính là facebook thời tinh tinh chưa tiến hóa. Mình thì thời ấy cũng có blog cơ mà kiểu cập nhật thời sự các mẹ thôi. Giờ thì facebook hết rồi, cần gì thì cứ lên facebook, f5 một nhát thì thời sự biển đảo có ngay.
Mấy tháng nay có đọc blog của vài người bên mảng thấy họ chia sẻ về kiến thức khá hay nên nay tạo blog chia sẻ luôn cho vui. Blog này giống note hơn là nhật kí nên cứ đọc và comment thoải mái đi :D
Thôi thì viết blog cho có hoài niệm về thời trẻ trâu